Thứ Sáu, ngày 21 tháng 11 năm 2014

Các nhà khoa học phát hiện gen FA

Nếu bạn có ngoại hình hấp dẫn, profile không tệ mà vẫn FA trong suốt thời gian dài thì giờ đây có thể tự tin mà đổ tội cho DNA của bạn. Các nhà khoa học đã xác định được một loại gen quy định trạng thái độc thân của con người.

Nếu bạn có ngoại hình hấp dẫn, profile không tệ mà vẫn FA trong suốt thời gian dài thì giờ đây có thể tự tin mà đổ tội cho DNA của bạn. Các nhà khoa học đã xác định được một loại gen quy định trạng thái độc thân của con người.

Những người sở hữu gen này có tỷ lệ độc thân cao hơn 20% so với những người khác. Sự tồn tại của gen này hạ thấp serotonin trong não khiến cho những sở hữu gen này không cảm thấy thoải mái khi gần gũi với người khác.

Hệ quả của gen này là làm cho một số người cảm thấy khi bước vào một mối quan hệ hoặc nếu có yêu ai cũng sẽ sớm chia tay.


Có một loại gen khiến con người FA từ trong nôi

Nghiên cứu này được thực hiện bởi một nhóm các nhà khoa học đến từ Đại học Bắc Kinh. 600 mẫu tóc của gần 600 sinh viên đại học Trung Quốc đã được thu thập để nghiên cứu gen có tên là 5-HTA1.

Thứ Năm, ngày 20 tháng 11 năm 2014

Đừng nói lời thị phi, đừng để thị phi làm phiền não

Cổ ngữ nói: “Việc thấy trước mắt còn e không đúng với sự thật, thì lời nói sau lưng đâu đáng để tin”.

Cổ ngữ nói: “Kinh mục chi sự do khủng vị chân, bối hậu chi ngôn khởi túc thâm tín; nhĩ khả đắc văn, khẩu bất khả đắc ngôn dã”. Câu này có nghĩa: “Việc thấy trước mắt còn e không đúng với sự thật, thì lời nói sau lưng đâu đáng để tin”.

Cho nên sự thị phi tai có thể được nghe, nhưng miệng không nên nói. Tiếng thị phi lắm khi phát xuất từ sự nghi lầm, hiểu lầm, nghe lầm, rồi ở trong nhà nó là hình con chuột, khỏi cửa ngõ nó biến thành hình con dê, ra tới ngoài đường lại hóa thành hình con trâu.

Nguyên khởi thật không có chi, nhưng khi đồn đãi đến người thứ mười, thì người đồn lần thứ nhất nghe cũng phải kinh sợ! Nhiều khi tiếng chê bai lại có do lòng hơn thua ganh ghét, với sự cố tâm trả oán, hoặc dìm kẻ có nhiều phương diện hơn mình.

Tánh ưa nói nhiều và tâm tật đố kị thị phi, nhất là phái nữ, rất dễ khởi phạm; khi họ kính thương, thì người đó mau thành tiên Phật, lúc họ khinh ghét, kẻ ấy cũng dễ hóa yêu ma. Một sư cụ thuộc bậc tiền bối đã nói: “Mấy bà, mấy cô có nhiều đức tin hơn phái nam, việc hành đạo phần đông siêng năng tinh tấn. Nhưng công đức tu niệm được bao nhiêu, đều bị cái miệng nó đốt hết cả!”.


Phật nhập niết bàn. Ảnh minh họa: Trang Hà

Với ý niệm ngăn những điều lầm lỗi của thị phi để giữ gìn cho công đức tu hành không bị hủy tổn và tránh những ác báo về sau, xin dẫn lời hay của người xưa, cho đến lời răn dạy của Phật tổ để cùng nhau khuyên nhắc.

Tu cái miệng là tu hơn nửa đời người

Bệnh từ cái miệng do ăn uống mà đem vào, họa cũng từ cái miệng do nói chuyện thị phi mà tạo ra. Phật dạy, trong mười cái nghiệp của con người thì cái miệng đã chiếm bốn, tức gần một nửa...

Cổ nhân có dạy: “Bệnh tùng khẩu nhập, hoạ tùng khẩu xuất”, nghĩa là: bệnh từ cái miệng do ăn uống mà đem vào, họa cũng từ cái miệng do nói chuyện thị phi mà tạo ra. Phật dạy, trong mười cái nghiệp của con người thì cái miệng đã chiếm bốn, tức gần một nửa:

1/ Chuyện không nói có, chuyện có nói không

2/ Nói lời hung ác

3/ Nói lưỡi đôi chiều

4/ Nói lời thêu dệt

Nhưng trong cuộc sống hàng ngày ngoài bốn điều trên, cái miệng còn tạo thêm nhiều nghiệp nữa như:

5/ Ăn uống cầu kỳ

6/ Phê bình, khen chê

7/ Rêu rao lỗi của mọi người, làm mích lòng, gây mâu thuẫn, hận thù giết hại lẫn nhau.

Do vậy kinh cũng dạy, trong sinh hoạt hàng ngày có 4 hạng người chúng ta nên tránh:

1/ Hay nói lỗi kẻ khác

2/ Hay nói chuyện mê tín, tà kiến

3/ Miệng tốt, bụng xấu (khẩu Phật, tâm xà)

4/ Làm ít kể nhiều. Từ cái miệng mà ta có thể biết tâm ý và đánh giá được người khác, để có cách ứng xử thích nghi.

Của cải dù to lớn như núi, nhưng cái miệng ăn lâu ngày cũng hết. Phước đức dù cực khổ gieo tạo nhiều đời, nhưng do cái miệng tạo nghiệp, phê bình, chỉ trích, nói lời ác... thì trong giây phút cũng có thể tiêu tan.


Phật dạy, trong mười cái nghiệp của con người thì cái miệng đã chiếm bốn. Ảnh minh họa: Trang Hà

Người xưa cũng có dạy: “Khẩu khai thần khí tán. Thiệt động thị phi sanh”, tức là mở miệng nhiều lời sẽ hao tổn thần khí, lưỡi động thường nói chuyện phải trái, hơn thua, đẹp xấu, khen chê... để rồi phải tranh đấu, mạ lị lẫn nhau khiến sanh ra lắm chuyện thương tâm.

Đấy là chỉ nói sơ qua những điều tai hại thường xảy ra hằng ngày của cái miệng. Còn lại, suốt một đời người, do thoả thích cho cái miệng mà chúng ta đã tạo không biết bao tội lỗi. Do vậy mà Tây phương cũng có dạy: “Trước khi nói phải uống lưỡi bảy lần” là vậy.

Bị lời thị phi, bạn nên làm gì?

Chẳng riêng gì tôi, bạn đã từng bị như thế, và sẽ tiếp tục “được” bị như thế nếu vẫn còn sống, còn tồn tại, còn va chạm trong cuộc sống.

Để đi kiếm một tiêu chuẩn cho đúng, cho hay, cho đẹp đôi khi không dễ dàng vì nó phụ thuộc nhiều vào xã hội, văn hóa, cách tiếp nhận vấn đề của người trong cuộc.

Bị người ta nói xấu, nói không đúng sự thật về mình, mình phải làm sao đây?

Chẳng riêng gì tôi, bạn đã từng bị như thế, và sẽ tiếp tục “được” bị như thế nếu vẫn còn sống, còn tồn tại, còn va chạm trong cuộc sống. Thế nên, chúng ta cần sẵn sàng chuẩn bị tâm lý trước, hay ít ra cho mình một lối đi riêng có sẵn, và tới khi có chuyện thì mình cứ theo những gì tính trước mà làm.

Tôi đã chọn cho mình một hướng khi có những lời không đúng về mình.


Cổ ngữ: “Việc thấy trước mắt còn e không đúng với sự thật, thì lời nói sau lưng đâu đáng để tin”

Trước tiên, mình xem xét lời người ta nói về mình có đúng không (lúc này phải dẹp cái tôi qua một bên để đứng khách quan mà nhìn, điều này hơi khó nếu ta có cái tôi lớn), nếu đúng thì nên cúi đầu nhận lỗi để mọi chuyện không trở nên phức tạp và rắc rối thêm khi ta cố biện minh; nếu sai, trước khi im lặng hoàn toàn và không nói gì thêm, ta dùng những lời nói nhẹ nhàng để giải thích nếu đối phương muốn lắng nghe.

Thứ Hai, ngày 17 tháng 11 năm 2014

Bao lâu rồi bạn không về nhà?

Thời tiết chớm đông không lạnh căm căm, thấu da thấu thịt mà cái lạnh se sắt, nhẹ nhàng nhưng lại bồn chồn, lùa vào lòng người những nỗi trống trải không tên. Bao lâu rồi bạn không về nhà?

Chiều cuối tuần chớm đông, con phố tan tầm ướt nhẹp cơn mưa nhỏ. Chờ mãi nắng chẳng thấy về mà gió vẫn cứ rít lên từng hồi nghe buốt lạnh. Bến xe bus cũ chật ních người, ai nấy đều tay xách nách mang, nói cười vui vẻ. Hình như họ đang chờ một chuyến xe… một chuyến xe chở nỗi nhớ về quê xa… một chuyến xe mang tên “trở về”. Tôi loay hoay ngồi nép mình một góc, lắng nghe những câu chuyện không đầu không cuối, bỗng chạnh lòng khi ai đó hỏi ai kia “Bao lâu rồi bạn không về nhà”… Ừ nhỉ, câu nói bâng quơ ấy lại khiến tôi nặng nề, da diết!

Thời tiết chớm đông không lạnh căm căm, thấu da thấu thịt mà cái lạnh se sắt, nhẹ nhàng nhưng lại bồn chồn, lùa vào lòng người những nỗi trống trải không tên.

Bao lâu rồi bạn không về nhà…

Khi cuộc sống có quá nhiều thứ phải đèo bồng, phải suy nghĩ, khi đó nỗi mệt nhoài đè nặng, kết thành sự cô đơn đến tột độ. Thèm cảm giác tìm thấy một nơi chốn bình yên để tìm về. Nhưng nơi bình yên ấy không phải là cảm giác khi tìm đến với những người bạn chí cốt hay người thương mà là một nơi dù bất cứ nơi nào cũng muốn tìm về. Đó là nhà…

Con người ta quen với việc xa nhà lâu, quen với việc thiếu vắng đi hình bóng cha mẹ và thiếu vắng những nơi chốn cất giữ kỉ niệm thơ ấu. Nhưng đó chỉ là cảm giác thiếu trong chốc lát, trong khoảng thời gian có thể định hình được nhưng không thiếu được mãi mãi. Vì không một nơi nào bình yên và an toàn hơn ở đó.


Bao lâu rồi không trở về mái nhà, bao lâu rồi không nghe giọng nói trực tiếp của cha mẹ, tiếng tíu tít của mấy đứa em thơ và cả tiếng thì thầm của ruộng đồng dân dã. Thời gian lâu đến nỗi chẳng thể nhớ nổi.

Đông về, nhớ anh!

Phố phường ồn ào. Hạnh phúc đông đúc. Có những cái ôm thật chặt nơi đường phố, có những cái nắm tay thật chặt nơi vỉa hè.

Có phải mùa lạnh về, lòng người chỉ biết chui vào cô đơn, lấy nỗi nhớ làm tấm chăn mỏng manh đắp tạm?

Em thấy lòng mình lạnh lẽo giữa những ồn ã đời thường, thấy mình chơ vơ khi nhìn quanh quẩn vẫn chẳng có lấy một bàn tay xòe ra cho em nắm. Hình như là em sợ, em sợ mùa đông sẽ giá buốt thêm đôi chút, em sợ dự báo ngày mai không khí lạnh tăng cường.

Anh biết không, mọi người chuộng mùa lạnh, còn em thì chán ngắt với tiết trời ảm đạm, xam xám, chán ngắt cái cảnh nhớ anh mà không biết phải làm thế nào. Em xoay sở một mình giữa những hanh hao ào về hong khô tóc, hong khô tay, hong khô cả nước mắt. Cô đơn lắm, anh ơi.

Phố phường ồn ào. Hạnh phúc đông đúc. Có những cái ôm thật chặt nơi đường phố, có những cái nắm tay thật chặt nơi vỉa hè. Em cười. Ngây ngốc tưởng tượng rằng sẽ có một ngày anh đứng ngay sau em, mắng mỏ em cái tội không chịu mặc ấm, lôi tay em để vào trong túi áo anh.

Em tự kiểm điểm trái tim mình gay gắt. Anh không ở đây, không ở thành phố này. Anh không bên em, không phải lúc này. Anh không thuộc về em, cũng chẳng dành cho em.


Có những chuyện, em tự mình đối mặt, tự mình giải quyết. Có những việc, em tự mình loay hoay tìm cách xử lý, rồi bất lực mong mỏi một sự trợ giúp từ phía anh. Tất nhiên, chỉ là yếu lòng, chỉ là mong mỏi, chứ chẳng phải sự thật hay bất kỳ điều gì mà người ta gọi là kỳ tích.

Là con gái, trước tiên hãy sống cho chính mình

Hãy sống cho chính mình, chứ đừng sống vì ai đó. Mỗi người có một cuộc đời, đừng nghĩ rằng bạn sẽ phải đi theo ai suốt đời, hãy dùng gót chân của chính mình đi đến những bậc thang cuối cùng, hãy sống thật tử tế, hãy là chính mình tốt nhất.

Trước khi bị ai đó làm tổn thương, hãy biết cách bảo vệ mình, hãy biết cách miễn dịch khỏi những lời dối trá, không muốn phải thất vọng thì đừng dễ dàng đặt niềm tin.
Người ta nói, con gái bởi vì quá yếu đuối nên hay tự chuốc lấy bi kịch. Chúng ta cũng đang sống như thế qua những tháng ngày chật vật giữa những xúc cảm phức tạp, dễ biến đổi, và cũng dễ bị tổn thương. Nhưng tại sao chúng ta phải sống như thế? Tại sao chúng ta không khác đi?

Hãy thoát khỏi những ràng buộc vô hình của thời gian, hãy chạy trốn khỏi những mớ trách nhiệm cứng ngắc cứ thít lấy cổ chúng ta mỗi ngày. Nhân lúc tuổi còn trẻ và chân còn chạy được, hãy làm mọi thứ vì chính bản thân mình…

Hãy mạnh mẽ và biết cách vượt qua những lần bị vây lấp bởi bia miệng thế gian, hãy ngẩng đầu thẳng thắn chấp nhận những điều tiếng không hay, và tiếp tục sống thật là bản thân mình. Có thể cá tính khác biệt và sự độc lập, thẳng thắn của bạn sẽ khiến nhiều người cho là điều không tốt. Nhưng có sao đâu nhỉ? Tại sao chúng ta phải thay đổi con người mình hoàn toàn khác chỉ vì một vài câu đàm tiếu chẳng ra sao?

Hãy yêu một người đàn ông tốt, và đừng bị đánh lừa bởi những chiêu trò giả lả của những tay chơi chỉ muốn tán tỉnh nhất thời. Tình yêu thật sự không chỉ thuộc về cảm xúc, tình yêu thật sự còn có cả sự chân thành, sự bền vững, và hơn hết là niềm tin dành cho nhau. Người đàn ông tốt sẽ khiến người phụ nữ của họ hạnh phúc bất kể chuyện gì xảy ra. Và chúng ta có trách nhiệm phải chọn cho bản thân mình một người đàn ông như thế.

Cuộc đời mỗi người, có thể có nhiều giông tố, cũng có thể chính chúng ta sẽ đưa ra những quyết định sai lầm để rồi phải trả giá cho những lần vụng dại ấy. Thế nhưng, chỉ cần chúng ta biết sửa chữa, biết làm lại, nghĩ tích cực, mọi chuyện sẽ khác, sống biết hy vọng, sẽ khiến cuộc đời có ý nghĩa hơn.


Con gái à, thanh xuân thật ngắn, khi chúng ta dành thời gian tổn thương vì ai đó quá lâu, chúng ta sẽ bắt đầu bỏ rơi bản thân mình.

Những câu nói có thể thay đổi cuộc đời bạn !

1.Tiền xu luôn gây ra tiếng động… nhưng tiền giấy lại luôn im lặng. Vì thế khi giá trị của bạn tăng lên, hãy giữ cho mình luôn khiêm tốn và nói ít đi!

2. Càng nói ít, càng nghe được nhiều.
– Alexander Solshenitsen

3. Khi người khác hỏi những điều mà bạn không muốn trả lời, xin hãy cười và nói “tại sao bạn lại muốn biết điều đó?”

4. Không ai cần đến một nụ cười nhiều như người không thể cho đi nụ cười.

5. Thành công lớn nhất là đứng dậy sau mỗi lần bị vấp ngã!

6. Rất nhiều người không dám nói lên những gì họ muốn. Đó là lý do tại sao họ không có được chúng.
– Madonna


7. Khi trưởng thành, tôi ngày càng ít quan tâm đến những gì mọi người nói. Tôi chỉ xem những gì họ làm được.
– Andrew Carnegie

Những câu nói những ông chồng ghét nghe nhất

Khi kết hôn, không có đôi nào sống với nhau cả đời mà chưa một lần tranh luận hay xảy ra “chiến tranh”. Đó là điều đương nhiên, bởi bạn và anh ấy là hai cá thể khác biệt và quá trình sống chung là tìm những điểm hợp và chưa phù hợp để thích nghi dần. Mỗi khi xảy ra tranh luận, bạn cũng phải chú ý đến câu từ của mình, tránh những phát ngôn có thể làm tổn thương đối phương khi bạn đang nóng giận, thậm chí có thể là tác nhân của bạo lực gia đình.

1. Anh là kẻ chẳng ra gì, xem hàng xóm kia kìa

Thông thường ai cũng có lòng tự trọng và tính sĩ diện. Việc bạn so sánh chồng với người khác chính là cách hạ thấp lòng tự trọng của anh ấy, chê bai họ đồng nghĩa với việc bạn đang tạo ra dấu ấn rất xấu trong lòng họ.

Do đó, hãy thử hít thở thật sâu và nhắc nhở mình cần phải bình tĩnh mỗi khi cãi vã. Lời đã nói ra không thể rút lại được. Đừng đổ thêm dầu khi trong nhà đang giống như một lò lửa rồi.


2. Tôi chán anh đến tận cổ rồi, chúng ta ly dị đi

Khi hai người cãi vã nhau, cảm giác bạn thường thấy nhất là muốn bỏ đi hoặc ly dị anh ta ngay lập tức. Nhưng có chắc chắn đấy là quyết định sáng suốt của bạn khi đầu bạn còn đang “bốc khói” lên không? Câu nói này khi bạn nói lần đầu tiên, bạn sẽ làm cho anh ấy sốc vì bạn không coi cuộc hôn nhân này có ý nghĩa với mình. Nhưng nếu bạn nói nhiều lần thì nó sẽ thực sự vô nghĩa bởi anh ta sẽ thấy bạn chỉ là người nói được mà thôi, chẳng làm được gì.

Những câu nói kinh điển của người đàn ông truyền cảm hứng nhất thế giới

“Đôi khi rủi ro là khi không dám chấp nhận rủi ro".

Toastmasters International tôn vinh Harvey Mackay là một trong 5 diễn giả hàng đầu thế giới. Tạp chí New York Times thì xếp hạng hai cuốn sách của Mackay gồm "Swim With the Sharks Without being Eaten Alive" và "Beware the Nacked Man who Offers You His Shirt" là một trong 15 cuốn sách kinh doanh truyền cảm hứng nhất mọi thời đại. Thông qua những bài diễn thuyết, Mackay đã truyền cảm hứng, sức mạnh cho hàng triệu người trên thế giới.


Dưới đây là những đoạn trích dẫn hay nhất trong những bài nói chuyện của Harvey Mackay:

“Con người không quan tâm bạn biết gì về họ cho đến khi họ nhận ra bạn quan tâm tới họ bao nhiêu”.

"Mọi thứ đều có thể thương lượng. Những lý do đưa ra trong cuộc thương lượng không bao giờ là những lý do thực và không có đề nghị nào là cuối cùng".