Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014

[ Truyện cười ] Cái Gì Bị Kích Thích To Gấp 6 Lần nhỉ ?


Đố các bạn biết được cái gì bị kích thích thì to gấp 6 lần đấy không hiểu sai nhé ^^

Trong giờ giảng về sinh học tại một trường y nọ, giáo sư hỏi một nữ sinh:

- Cô hãy cho tôi biết bộ phận nào trên cơ thể con người khi bị kích thích có thể nở to gấp 6 lần thể tích ban đầu?

Sau một thoáng bối rối nữ sinh viên mặt đỏ bừng bừng, trả lời vẻ bực tức:

- Thưa giáo sư, bây giờ đang là giờ học và em không trả lời những câu hỏi thiếu nghiêm túc như vậy.


[ Truyện cười ] Chân giữa


Đừng hiểu lầm khi đàn bà nói nhé Chân giữa là gì theo bạn hiểu ?

Một mày râu đang hớn hở đi ngoài đường thì bất ngờ có hai cô gái xinh tươi phóng lên quay mặt sang nói: “Anh ơi, chân giữa anh thòi ra kìa”.

Mày râu đỏ mặt, hốt hoảng dừng xe lại nhìn xuống dưới và phát hiện ra mình đã nhầm, hóa ra là cái chân chống xe thòi ra vì chưa được gạt lên.


5 dấu hiệu của một tình bạn đã đến hồi kết thúc

Nếu họ không còn thời gian nói chuyện với bạn, những lần gặp nhau thật gượng gạo…, có lẽ bạn nên xem lại về tình bạn của mình.


Cậu ấy không có thời gian để nói chuyện với bạn

Nếu thực sự bạn và cậu ấy vẫn là một cặp bài trùng, chắc chắn chẳng có lý do gì mà hai người quá bận đến nỗi không có thời gian dành cho nhau. Một người bạn tốt sẽ không bao giờ để bạn có cảm giác như bị bỏ qua một bên, là người thừa trong cuộc sống của họ.

Không còn tìm thấy điểm chung

Lúc này, bạn sẽ cảm thấy dường như cả hai người không còn điều tương đồng. Mọi cuộc trò chuyện đều gượng gạo, thay vì sôi nổi và thú vị như trước. Có thể là do cả hai quá bận, không có nhiều thời gian để gặp nhau nên xa mặt cách lòng. Nhưng cũng có thể là do cả hai không còn cảm thấy đủ tin tưởng để có thể tiếp tục chia sẻ hay tranh luận được nữa.


[ Truyện ] Tình yêu thầm lặng (Kì cuối)

Tuấn lặng thầm yêu Trang từ lâu, còn Trang thì lại ngốc ngếch thầm yêu Huy mà không hề nói. Họ đã tạo nên một vòng xoáy tình yêu không có điểm bắt đầu và dường như cũng chưa thể kết thúc. Chỉ biết, họ đã, đang và mãi giữ tình yêu đó…


Ngày lớp đi chơi, ở lớp các bạn gái tha hồ áo váy xúng xính, đã xinh nay càng xinh hơn, nó thì đóng bộ với sooc bò rách và áo pull như mọi khi. Thật sự nó chẳng muốn so sánh với các bạn cùng lớp ts tẹo nào cả, nhìn ai cũng nữ tính, dễ thương và lung linh long lanh nữa chứ. Các bạn nam cứ tình nguyện xách đồ cho mấy cô bạn đó, còn nó thì lóc cóc một mình. Đang thơ thẩn theo đoàn vào khu picnic, có giọng nói vang lên sau lưng nó.

- Nặng lắm không? Để tớ xách giúp cậu!

Huy đề nghị, chưa kịp để nó gật đầu thì cậu ấy bước nhanh lên giành lấy túi đồ từ tay nó. Khỏi nói, nó mừng muốn khóc. Vẫn biết Huy trong mắt nó là hoàn hảo, nhưng qua sự việc này lại thấy cậu ấy hoàn hảo hơn gấp nhiều lần, cứ như đã trở thành một tượng đài bất diệt trong lòng nó.

- Chuyện hôm nọ tớ xin lỗi nhé… vì tớ không có số điện thoại của cậu.

Lúc này nó chỉ còn thấy tim đập nhanh, chân tay quýnh quáng, không nghĩ ra được gì nữa cả. Nó cũng không nghe thấy cậu ấy nói gì, chỉ biết rằng nó thấy vui và thích thú đến lạ kỳ. Nó cứ ậm ừ trả lời Huy vậy thôi.


[ Truyện ] Tớ là kẻ ngốc nhất thế gian! (Kì cuối)

- Nhưng giờ cậu đã ở đây rồi. Tớ và cậu sẽ mãi có thể ở bên nhau như ngày thơ ấu. Chơi đùa cùng nhau, chia sẻ cùng nhau.

- Trễ rồi. Tất cả đã trễ rồi. Đã quá muộn màng…


Tôi bật dậy, vòng qua nhìn gương mặt đẫm lệ của Nghi. Tôi lấy tay nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt đang tuôn không ngừng.

- Tại sao? Ai đã ăn hiếp cậu. Hãy nói cho tớ nghe, tớ sẽ trừng trị người đó. – tôi đã nói hàng trăm lần câu này mỗi khi thấy Nghi khóc. Nhưng lần nào tôi cũng nói suông cả, và đó cũng là điều tôi hối tiếc trong cuộc đời. Có lẽ, Nghi chẳng cần tôi phải làm gì, mà chỉ cần sự xuất hiện của tôi, thế là đủ rồi.

- Cậu. Là chính cậu – Nghi nghẹn ngào nói.

- Tại sao lại là tớ?

- Vì cậu ngốc lắm. Thực sự, tớ chẳng thể hạnh phúc khi không ở bên cậu. Tớ đã cố quên cậu, nhưng không thể. Chẳng ai có thể thay thế được hình ảnh một cậu bạn ngu ngơ trong trái tim tớ.


[Truyện] Tớ là kẻ ngốc nhất thế gian! (Kì II)

“Đừng hối tiếc mãi vì những lời chưa nói. Vì có những chuyện, dù có nói ra hay không thì kết quả vẫn không hề thay đổi.”


- Đã lâu không gặp. Trông cậu vẫn không khác xưa là mấy- Nghi cắn nhẹ chiếc macaron đầy sắc màu tôi bưng ra.

- Vậy à! Đâu có đâu. Tớ đã thay đổi nhiều lắm chứ. Cậu nhìn này, tớ đã cao hơn, đã mập hơn. – tôi vờ đưa tay rờ rờ những cọng râu lún phún trên gương mặt mình.

- Bánh ngon nhỉ! Thật không ngờ. Ngày trước tớ thấy cậu vụng về lắm mà không ngờ bây giờ lại khéo tay như vậy.

Tôi đưa tay lên gãi đầu. Lần nào cũng thế, cô bạn này cũng châm chọc tôi. Tôi quay lại quầy, lấy thêm vài chiếc muffin cafe có hương táo vừa ra lò. Và rót chút sữa vào tách matcha, dọn lên cùng.

- Thật tuyệt vời. Nhưng đáng tiếc là tớ không thể ăn nhiều được đâu. Vì nghề nghiệp của tớ không cho phép tớ tăng cân.- Nghi nhìn xuống vòng hai cực chuẩn của mình, thái độ giống như là “cậu có thấy ai thân hình đẹp như tớ chưa?”


[ Truyện ngắn ] Người yêu thứ 15 (Kì cuối)

- Anh định lừa tôi một lần nữa để anh dắt tôi như dắt một mô hình đến chỗ lũ bạn anh để chúng cười nhạo tôi ư. Để tôi nói nhé,anh hôn tôi và rồi anh lấy tiền thưởng, rồi anh nói vào mặt tôi là tất cả chỉ là trò đùa, lũ bạn anh cười phá lên, còn tôi bỏ chạy chứ gì. Anh cút đi, tôi thề sẽ không bao giờ tin anh nữa!


Cuối tuần thứ 3.

“Ngày hôm qua tôi yêu thầm, người…” tiếng điện thoại vang lên dưới đống chăn.

- Hà à, Quân đây. Có rỗi không? Đi cùng Quân một tí được không.


- Uh, một lát thôi nhé vì Hà tí nữa Hà có hẹn.

- Uh nhanh thôi, Quân nhờ Hà mua quà giúp mẹ ấy mà.

- Mình sẽ xuống ngay.


[ Truyện ] Tớ là kẻ ngốc nhất thế gian (Kì I)

“Hồi ức cũng giống như những món đồ cổ. Có thể hết hạn sử dụng, lỗi thời, xấu xí nhưng lại vô cùng quý giá.”


Khi ấy tôi và Nghi cùng mười hai tuổi. À không, chính xác thì Nghi nhỏ hơn tôi chín ngày tuổi (đến tận bây giờ tôi vẫn hay trêu đùa gọi Nghi là cô bé). Buổi chiều hôm ấy, tôi và Nghi đang cùng nhau đứng trên sân thượng nhà cô ấy để thả diều. Ánh hoàng hôn lúc chiều tà, rực một màu đỏ thẫm.

Tôi đang loay hoay giựt giựt con diều, thì Nghi cứ tựa vào lan can, nhìn ra xa xăm. Mọi hôm thì cô ấy luôn tíu tít với tôi đủ mọi thứ chuyện trên đời, nhưng hôm nay thì không. Tôi cứ suy nghĩ mãi không biết tại sao, mà với cái đầu đơn giản như tôi thì không thể nào đoán được cô bạn của tôi đang gặp vấn đề gì, cuối cùng tôi đành chọn cách lặng thinh. Im lặng với tôi luôn là sự lựa chọn số một.

- Câu ngốc lắm – Nghi bắt đầu bật khóc nức nở.


[ Truyện ] Tình yêu thầm lặng (Kì II)

- Hãy cứ làm gì mà em muốn. À, mà em biết không, một cô gái đẹp là khi cô gái ấy tự tin vào chính mình. Cố lên nhé!


- Trang này, cậu làm phần này giúp lớp nhé! Không có gì khó khăn quá đâu, chỉ là lên list các món thôi.

Huy chìa ra trước mặt nó một tờ giấy dài dằng dặc các món ăn. Chẳng là lớp nó chuẩn bị có chuyến đi pinic đầu năm học để cả lớp có cơ hội làm quen, gắn bó thân thiết với nhau hơn. Nó háo hức lắm, mong chờ lắm! Trong mấy bộ phim mà nó xem thì bao giờ mấy tập có cảnh đi dã ngoại cũng đẹp mê ly và tình tiết thì hấp dẫn vô cùng luôn. Nó không biết mình mong chờ điều gì nhưng cứ có cảm giác sẽ có một sự thay đổi lớn nào đó. Chí ít là mối quan hệ với Huy, khi cậu ấy đã nhìn ra sự có mặt của nó trong lớp.

“Ít nhất mình cũng không còn là mờ nhạt nữa rồi, trong mắt của cậu ấy!”


[ Truyện ] Tình yêu thầm lặng (Kì I)

“Noihay.Net” - Nó hay nhìn trộm Huy trong lớp. Cậu ấy là lớp trưởng, cậu ấy mạnh mẽ, cá tính, manly, hơn đứt mấy anh giai Hàn Quốc mà bọn con gái ở lớp hay đọc báo rồi rú ầm lên cười với nhau…. Nó thích Huy!


Nó chạy nhanh lên giảng đường, bao giờ cũng bị thua thiệt với cái chuông báo tiết học tầm 2 phút rưỡi. Ấy thế mà cứ lấp ló đến cửa y như rằng chiếu ngay phải cái tia nhìn dữ dội của giảng viên môn Triết, nó gục đầu vào tường, thầm trách sao cái số kiếp ham ngủ hơn ham học của nó lại khốn khổ như thế.

“Quy tắc là sinh viên không được vào sau giảng viên. Với tôi sau một phút cũng không được. Điểm danh không có mặt coi như vắng, không có muộn với lý do gì hết cả!”

Giọng cô giáo truyền cảm, lảnh lót và êm êm như giọng mấy cô ở đài phát thanh. Nhưng cái điều răn của cô thật làm nó muốn gục xuống bàn khóc rấm rứt. Rồi đây cái chuỗi hành trình dậy sớm, bắt bus, chen lấn trên bus trong vòng một tiếng đồng hồ, lên đến trường, chạy qua hai tầng cầu thang, có mặt trước cửa lớp trước bảy giờ sáng là cả một hành trình gian nan và đầy đau khổ. Nó tự nhủ mùa hè đã vậy, không biết đến mùa đông còn tê tái cõi lòng đến mức nào!!!