Cung cấp bởi Blogger.

Góc trái tim

Truyện hay

MỚI NHẤT

Bài dự thi: “Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi …”

“Lucky I’m in love with my best friend”

Một buổi tối chẳng an lành như nó vốn dĩ từ lúc con Thùy bước chân vào cái ổ lợn đội lốt căn phòng ngủ của Huy.

Bây giờ đã qua hai tiếng tính từ khi con dở hơi kia xồng xộc xông vào phòng hắn đúng kiểu đòi nợ máu rồi chẳng đợi thằng bé hết bàng hoàng và thảng thốt, bật ra khỏi miệng đúng bốn từ, tính cả tên hắn được nhắc đến trong câu nói đầy cảm thán ấy:

-Huy, tao bị đá.

Ngoài bốn từ ấy ra Huy thề là hắn không thể nghe nổi con dở hơi kia nói cái vẹo gì ngoại trừ “ứ, ứ, hứ hứ”.

Chính Huy cũng hơi bị bất ngờ về việc mình có thể kiên nhẫn ngồi đây nghe con Thùy lải nhải những thứ chảng có lấy một phần trăn liên quan tới hắn.

-Thế rốt cuộc chuyện là cái thằng…ờ ờ, thằng ấy tên gì nhỉ?

-Thắng…ức ức ức TxT

-Thắng.

Rốt cuộc giờ nó đá mày vì một con khác, còn mày thì ngồi đây, lải nhải đau đớn, có tới mức ấy không Thùy?

-Mày thì biết cái gì? Tao không muốn nó đối xử với tao như thế…Mày hiểu không?

Huy nhấc chân, quay chiếc ghế xoay.

Hắn quay lưng lại với Thùy. Thật lòng mà nói nếu đứa đang ngồi trong phòng hắn lải nhải về một bi kịch tình yêu thấm đẫm nước mắt và nước mũi kia không phải bạn thân hắn thì Huy thề hắn sẽ tung một cước cho con kia bay xuống tận cuối phố. Đây chẳng phải lần đầu con Thùy như thế này. Huy thừa biết mà. Hắn vẫn còn nhớ, với những “mối tình” – ta tạm gọi như thế - với những mối tình thế này, Thùy chẳng bền lâu với bất kì một ai mà nó cũng chẳng thể đau lòng quá lâu với bất kì một ai. Mẫu người Thùy thích có thể là bất kì ai đó – trừ Huy – theo suy nghĩ của hắn. Huy còn nhớ mang máng một vài thằng từng là người yêu của Thùy: một anh đội trưởng bóng rổ lớn hơn 2 tuổi, 1 cậu bạn cùng lớp tiếng Anh, thậm chí là một thằng nhóc con kém một tuổi. Ai cũng có thể trở thành người yêu Thùy miễn có thể làm nó vui.Chẳng bao giờ Thùy hiểu cách yêu đương của nó có ảnh hưởng gì tới những người xung quanh – như Huy – hay không.

Huy quen Thùy từ đầu cấp hai, tới nay cũng được gọi là gần chục năm.

Hắn chắc là thằng con trai duy nhất không được chứng kiến những điệu bộ dễ thương, những lời nói ngọt như nước mía pha đường phèn của con bạn thân .Thay vào đó, trong suốt gần chục năm qua là những “mày-tao” “con điên - thằng dở” v…v… Nếu lối sống yêu đương vô tội vạ là sở thích của một đứa bạn thân thì nhắc nhở vài lần Huy sẽ phát chán mà không quan tâm nữa bởi vốn dĩ Huy chẳng bao giờ muốn quan tâm tới những việc chẳng liên quan tới mình.Nhưng với một người bạn thân hắn thích gần chục năm qua thì khác…

Huy nhớ ngày hắn gặp Thùy, chả hiểu ý trời thế nào lại làm cho con bé trắng ngọt, có đôi mắt cười kia lọt vào tâm trí hắn.

Tới cuối năm, với tâm tưởng năm sau sẽ chia lớp nên Huy rút hết can đảm của mình, nhét vào balo Thùy một cái kẹo mút cầu vồng với tờ giấy gấp tư: “Làm bạn gái tớ nhé!” Sáng hôm sau con bé tới lớp, ném vào mặt Huy tờ giấy, tim thằng bé như quả bóng da bị đập liên tọi xuống sàn xi măng bám bụi, Thùy chẳng buồn quan tâm tới vẻ mặt của Huy, nó phán câu xanh rờn: “Mày xem hộ tao cái này của thằng nào phát! Tỏ tình mà cho mỗi cái kẹo mút, kẹt sỉ.” Kể từ giây phút đó Huy hiểu nếu không đập thẳng vào mặt thì Thùy chẳng bao giờ biết cái thằng kẹt sỉ ấy tên Huy.

Thế rồi thời gian cũng cuốn chúng nó đi, khiến cho bức năm nào giờ mục ra trong ngăn bàn của Huy.

Tới năm cuối cấp, khi vừa thi Tốt nghiệp xong, Huy cũng không thể nghĩ hắn và Thùy sẽ lại tiếp tục vào chung một trường Đại học như bây giờ.Đêm hôm tiệc chia tay lớp kết thúc, Huy trở về và nhắn tin cho Thùy:

“Nếu bây giờ tao nói thích mày thì sao?”

“Mày sẽ không nói đâu.



Huy suy nghĩ một lúc lâu rồi mới nhắn lại hai chữ:

“Ngủ đi.



“Từ bạn thân thành người yêu thì dễ chứ ngược lại thì khó Huy ạ.

Mày biết con người tao mà”

Vì câu nói đó mà Huy không bao giờ nghĩ tới việc sẽ nhắc lại tình cảm của mình trước mặt Thùy.

Thùy nói đúng, Huy biết con người Thùy mà, cứ yêu rồi có vẻ đau đớn nhưng nó chẳng đau như những gì nó thể hiện đâu.Nó không muốn mất đi một ngươi bạn như Huy để đổi lấy một thằng người yêu mà cũng sẽ giống như bao thằng người yêu khác từng đi qua trước đó…

Dòng suy nghĩ của Huy bị cắt đứt khi tiếng con Thùy bỗng như xé vải:

-Mày bơ tao à? Mày không thấy tao đang đau khổ à? Mày phải an ủi tao chứ?

Không hiểu sao trong lòng Huy dâng lên cái gì đó chua chua như giấm, hắn cảm thấy khó chịu kinh khủng .

Một buổi tối lẽ ra đã rất tuyệt vời đối với hắn khi được ôm con laptop nằm ì trong phòng cùng với sự cộng hưởng của chiếc loa mini nhai đi nhai lại mấy bài của Will.i.am. Nếu không có Thùy. Đúng. Nếu không có Thùy thì hắn đã chẳng có những lúc cay cú khi nhìn người mình yêu gắn mác bạn thân đi cùng thằng khác, ôm ấp thằng khác trước mặt mình . Nếu không có Thùy thì hắn đã chẳng phải hơn chục lần soi gương mà hét lên rằng: “Mày hèn lắm Huy ạ!!!” Thế mà bây giờ Thùy còn xông vào phòng hắn, ăn vạ về một thằng chết tiệt nào đấy và trắng trợn đòi hắn phải an ủi. Hơ, an ủi cơ đấy.Huy vẫn chẳng thèm quay lại nhìn Thùy lấy một cái, nói như không:

- Chia buồn với mày.

- Mày cũng chỉ nói được có thế thôi à?

Huy quay phắt lại:

-Thế giờ mày muốn thế nào? Muốn tao khóc cùng mày, muốn tao đi đánh nhau với thằng đá mày hay muốn tao…mày về đi, tao mệt lắm, nói chuyện sau.

Thùy nhìn Huy với vẻ mẳ khó hiểu nhưng cũng không nói thêm gì.

Nó bỏ về, một câu cũng không nói nữa. Huy nhìn ra cửa sổ, nhìn xuống cổng, đúng lúc Thùy nhìn lên. Gặp ánh mắt Huy, nó cúi đầu xuống đi tiếp.Huy thở dài.

Một chiếc xe máy dừng lại bên cạnh Thùy:

- Để tao đưa mày về.

- Mày nói mệt.

- Lên đi.

Thùy trèo lên xe Huy.

Cũng chẳng khó để nó đoán được Huy sẽ chạy theo và đòi đưa nó về như thế này. Nó cũng biết rất rõ, với Huy, nó không chỉ là một người bạn thân. Nó cũng không biết bao nhiêu lần muốn Huy nhắc lại câu nói ngày ấy để nó được gật đầu, không biết bao nhiêu lần nó nhớ tới mảnh giấy ấy, muốn được nhét vào túi áo Huy một tờ giấy gấp tư khác chỉ vỏn vẹn một chữ “Ừ”. Nhưng rồi lại thôi. Một chút thoáng qua không đáng kể đánh đổi một tình bạn như của nó và Huy. Nó vẫn cứ rung động trước những anh chàng mà nó nghĩ mang cho nó cảm xúc giống với Huy. Nó cứ yêu như thế, yêu rồi lại chia tay, lại tìm tới Huy như bao lần. Lại được ở bên Huy những lúc nó buồn. Được tới mọi nơi cùng Huy, được bước vào khu ổ của Huy bất cứ lúc nào, được biết mọi việc Huy làm mà không cần hỏi như một đứa người yêu quản bạn trai.Bởi vốn dĩ, chúng nó là bạn thân.

Khi vừa trèo lên xe Huy, Thùy khẽ đưa tay vào túi áo khoác của Huy rồi ngả đầu vào lưng nó như mọi lần nó vẫn làm.

Bạn thân mà…và những lúc ấy nó thật sự mong người khác hiểu nhầm chúng nó là một cặp. Dừng trước của nhà Thùy, Huy hạ chân chống nhưng vẫn không thấy Thùy phản ứng gì.Huy im lặng một chút rồi khẽ gọi:

- Thùy.

- Một phút thôi, ngồi yên đi.

Huy thật muốn biết trong cái đầu màu hạt dẻ sau lưng hắn đang hỗn loạn những suy nghĩ vô tổ chức nào mà hắn không thể đoán ra nổi.

Hắn ngồi yên như Thùy mong muốn. Thời gian ấy với Huy như dài ra thêm rất nhiều. Chỉ là bạn thân thôi. Trong đầu Huy nhấn mạnh từng chữ một. Hắn không muốn một lần nữa bồng bột mà nói ra câu nói hắn cố dặn lòng không được nói lâu nay.Biết đâu được nếu hắn nói ra câu nói ấy thì sẽ chẳng bao giờ Thùy còn ngồi sau xe hắn, thật gần như thế này.

Cuối cùng Thùy cũng rút tay ra khỏi áo Huy, xuống xe, ấn mũ bảo hiểm vào tay hắn, cười nhẹ:

- Về cẩn thận.

Huy nhìn Thùy quay lưng lại phía mình, vị chua của giấm lại ngập lên tới tận cổ họng hắn.

Một câu nói vươn ra khỏi miệng Huy trước khi hắn kịp suy nghĩ:

- Tiếp theo sẽ là người như thế nào?

Thùy hơi ngoái lại:

- Ai?

- Người tiếp theo Thùy chọn là người thế nào?

-…

- Để Huy làm người tiếp theo được không?

Có được hay không? Liệu Thùy còn trốn tránh câu hỏi lần nữa không? Huy chỉ thấy Thùy nhìn nó nhưng không đọc nổi suy nghĩ trong Thùy.

Huy im lặng, hắn hiểu cái nhìn của Thùy như câu nói năm nào.

Coi như Huy vừa chơi một ván bài lớn.

Hắn thua.

Hắn mất Thùy, cả với tư cách một người bạn.Huy nhấn ga…

- Ừ - Tiếng Thùy nhẹ như cơn gió đầu đông…

***


“Nếu tình yêu này kết thúc thì sao?”

“Sao là sao?”

“Không thể làm bạn?”

“Không biết.


Ánh dương lúc chiều tà đổ dài trên bóng lưng người ấy, mồ hôi chảy từng giọt, từng giọt trên làn da rám nắng, hàng mi đậm cong vút và đôi mắt đen khẽ nheo lại vì chói nắng chăm chú nhìn cô. Là định mệnh ghim chặt vào tim An, mãi không quên được.

Chuyển mùa

Nắng vàng dường như trở nên tinh khiết hơn, từng con gió mải miết rượt đuổi nhau rồi len sâu vào những tán cây cao. Chiều tà, những hạt nắng bị bẻ cong, gãy vụn rơi xuống con đường phía trước mặt. Hạ An đi bộ một mình trong ngôi trường đại học từng rất quen thuộc, tiếng giày lạo xạo trên đám lá khô dưới chân. Cô cúi đầu, men theo con đường lát những ô gạch vuông sẫm màu dẫn đến sân bóng rổ. Đây là thói quen từ ngày xưa, đi đường một mình thấy chán nên cô thường tìm một vật chiếu góc theo đường thẳng để đi theo.

Vì cô quá tập trung nhìn xuống chân mà mấy lần suýt nữa thì bị bóng đập vào đầu. Có lẽ vì cô quá mải miết đi, quá chăm chú mà một lần khi vừa kịp nghe tiếng quát to từ một giọng nam trầm cất lên giữa không trung, hai từ “cẩn thận” vừa bật ra, cô vừa định quay đầu lại nhìn xem là ai thì một quả bóng màu cam đã bay tới đập trúng đầu cô. Cô ngồi thụp xuống, lấy tay ôm đầu, xoa xoa chỗ trán vừa bị đập trúng. Một đôi giày bóng rổ màu đỏ xuất hiện trước mặt, cô ngẩng đầu.

Ánh dương lúc chiều tà đổ dài trên bóng lưng người ấy, mồ hôi chảy từng giọt, từng giọt trên làn da rám nắng, hàng mi đậm cong vút và đôi mắt đen khẽ nheo lại vì chói nắng chăm chú nhìn cô. Khoảnh khắc ấy dường như cô quên cả đau. Là định mệnh ghim chặt vào tim An, mãi không quên được. Và cũng định mệnh giữ chặt hình ảnh người ấy trong tâm trí, cố chấp không chịu ra. Có biết bao nhiêu người nhìn thấy cô bị như thế nhưng lại chỉ có mình anh tiến lại, là bởi vì trông cô quá đáng thương chăng? Hay bởi vì lúc đó người ấy đã biết cô gái bé nhỏ này sẽ là người anh muốn che chở suốt cả cuộc đời này.

Rồi chẳng để An kịp trả lời, người ấy đỡ cô lên hàng ghế chờ, lôi trong cặp miếng cao dán, thổi phù phù vào vết thương trên trán cô rồi dán nó vào, động tác vô cùng thuần thục, vừa làm vừa không quên nhắc nhở: “Lần sau đừng đi gần sân bóng, cũng đừng có để đầu óc trên mây nữa nhé! Coi như hôm nay em may.” Anh cười, khóe môi mỏng cong lên, nụ cười ấy trở đi trở lại trong giấc mơ của An không biết bao nhiêu lần, là thứ thuốc giảm đau mỗi khi kỉ niệm cũ dội về ghì chặt lấy tim. An đi về phía dãy hành lang, leo lên thư viện ở tầng 3. Ánh nắng vàng dịu chiếu qua ô cửa kính, nhìn rõ cả những hạt bụi lơ lửng trong không gian. An gục đầu xuống bàn, nhắm mắt, tự dưng thấy cay cay. Xung quanh chỉ có một vài sinh viên nước khác đang chăm chú lật giở trang sách…


1. Chuyện cũ…

Hạ An không biết rõ bằng cách nào mình quen được Đăng Huy – chàng trai trên sân bóng rổ ngày nào, rồi trở thành bạn gái của anh. Khoảng thời gian trước khi quen biết, người ta thường thấy cô nàng Hạ An bất kể lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau chàng trai có thân người cao lớn mà mè nheo, nhõng nhẽo. Chàng trai ấy thường xuyên vò đầu bứt tóc rồi cốc đầu cô gái nhỏ. Nhưng chỉ cần cô ấy xịu mặt xuống, chàng trai sẽ kéo giãn đôi lông mày đang nhíu chặt mà mỉm cười ấm áp. Anh khó chịu, cô cứ cố chấp ở bên. Anh thờ ơ nhưng không ngăn cô ở bên cạnh mình. Cứ thế mà dần thành quen thuộc cho đến một lần anh thực sự chấp nhận cô.
Ở tuổi 30, khi các mối quan hệ và nghề nghiệp của bạn bắt đầu được định hình một cách khá rõ ràng thì cũng là lúc bạn nên từ bỏ một số thói quen và sở thích của một thời... "trẻ trâu".

1. Dừng thói quen chi tiêu phung phí

Bạn nên bắt đầu suy nghĩ về khoản trợ cấp mà bạn có thể cần trong 30 năm tới. Nếu may mắn, bạn có thể nhận được lời khuyên tài chính về các quỹ trợ cấp tốt hoặc tự mình tìm ra phương pháp đầu tư thông minh. Điều này sẽ đảm bảo cho bạn có khả năng tài chính đủ để mua bất động sản hoặc chi trả các khoản phí phát sinh sau này.


Ảnh minh hoạ.

2. Dừng nhảy việc liên miên

Bạn nên bắt đầu loại bỏ những khoảng trống trong lý sơ yếu lý lịch của mình. Việc gắn bó với một công việc phù hợp và ổn định có thể giúp bạn tập trung nâng cao kỹ năng, thể hiện bản thân tốt hơn cũng như có cơ hội thăng tiến trong môi trường mà mình gắn bó.
VỊ NGỌT CỦA CÀ PHÊ... KHÔNG ĐƯỜNG

Tiếng nước chảy róc rách từng nhịp rồi vỡ òa vào bầu không gian vắng lặng đến ngạt thở. Nó thích café Thủy Mộc vì vẻ cái yên tĩnh hiếm hoi, hoàn toàn khác xa với các địa điểm ồn ào khác. Vậy mà hôm nay nó thấy trong lòng có một cảm giác vô cùng bất an, tự nhiên nó lại qua đây và hẹn hắn ra gặp mặt.

Tách cà phê của nó vẫn như ngày nào, vẫn đắng chát theo thói quen của một con nghiện cà phê không đường nhưng không hiểu sao nó lại cảm thấy rất ngon và không thể nào cưỡng lại cái vị đắng the thé trên đầu lưỡi rồi sau đó là cái vị ngọt đến lạ lùng. Ai cũng nói nó chẳng giống ai vì con gái phải dịu dàng và từ tốn còn nó thì… vô cùng “giống con trai”.

“Sao sớm vậy nhỏ?”

Mãi mê nhìn tách cà phê rồi suy nghĩ vớ vẫn, nó hoàn toàn không nhận ra hắn đã hiện hữu từ lúc nào cho đến khi giọng hắn truyền đến tai nó khiến nó thật sự bối rối.

“À… ừ… thì… tại tao không biết làm gì nên ra đây sớm thôi. Mày không biết tao thích ngồi đây nhìn nước chảy à?”

Sao mà hắn lại không biết chứ. Đã bao năm qua từ thói quen cho đến sở thích của nó lúc nào mà hắn không nhớ thật kĩ. Một đứa con gái khuôn mặt không xinh, ăn nói cọc cằn nhưng lại vô cùng quan tâm người khác, suốt ngày chỉ chơi chung với tụi con trai nhưng lại có một cái gì đó rất dễ thương và cuốn hút. Đó là tất cả những nhận định mà hắn rút ra được khi trở thành bạn thân của nó trong 11 năm nay.

“Ừ thì biết nhưng có cần ấp a, ấp úng vậy không trời? Hôm nay mày lạ quá…”

“Ừ thì tại mày làm tao hết hồn kìa. Tao đang nhập tâm mà mày làm tao mất hứng cả rồi…”

Hắn im lặng, nhớ nó quá. Cũng đã lâu lắm rồi hai đứa có gặp nhau đâu. Ừ thì cũng đúng, hai đứa học ở hai nơi xa cách hàng trăm cây số, đâu phải muốn gặp nhau là gặp. Hắn tự cố đưa ra cái lí do đó để lừa gạt chính bản thân mình vì trước đây hắn cũng từng dầm mưa không biết bao nhiêu lần để xuống thăm và rướt nó về nhà hay là chở đi chơi. Nghĩ lại sao mà hắn ngốc quá không biết. Tình cảm hắn dành cho nó tại sao nó cứ ngây ngô không bao giờ chịu hiểu. Ừ chắc tại nó nguyên tắc quá hay tại hắn sợ, sợ một ngày tình bạn cũng không còn. Như vậy hắn sẽ phải sống sao khi thiếu đi nụ cười của nó?

“Quốc! Uống gì? Phục vụ đứng chờ nãy giờ kìa…”

Nó đập mạnh vào tay hắn khi thấy hắn đang thẫn thờ suy nghĩ khiến hắn giật cả mình. Rồi hắn cũng không biết hắn phải nói cái gì, chỉ lắp ba lắp bắp trông thật ngớ ngẫn.

“Chị cho hắn một chai 7up chanh đường đi ạ!”

Nói xong nó quay qua hắn tỏ vẻ khó hiểu.

“Sao hôm nay mày im lặng và ngớ ngẫn vậy Quốc? Không giống mày mọi khi tí nào”

“À thì tại tao vui, tự nhiên mày gọi nói qua đây thăm tao… Ừ mà mày vẫn nhớ tao thích uống 7up chanh đường à?”

“Lại vớ vẫn. Chơi chung gần 11 năm chẳng lẽ không nhớ. Mà có gì đâu mà vui, đây đâu phải là lần đầu tiên tao qua đây thăm mày đâu. Làm như trời sắp sập tới không bằng…”

“Tao không biết, nhưng tao có linh cảm lạ lắm. Lúc trước mày sang đây toàn gọi điện thoại kêu tao rướt rồi hai đứa cùng đi chơi. Nhưng hôm nay mày lại gọi tao ra đây… Tao không hiểu cho lắm… Tao thấy không giống mày…”

“Tại sao mày và Thu chia tay? Mày nói tao nghe đi, có phải vì…”

Tự nhiên nó chuyển chủ đề nhanh đến chóng mặt nhưng nó lại nói ngay đến vấn đề mà hắn hoàn toàn không hề muốn đề cập đến. Hắn không ngờ chuyện này nó cũng biết.

“Không liên quan gì đến mày, tại không hợp. Tao không yêu Thu, mày đừng có hiểu lầm. Mà sao mày biết? Thu gọi cho mày hả? Nó nói gì với mày?....”

“Chuyện đó không quan trọng. Mày nói tao nghe đi, nếu không phải vì tao thì tại sao? Tao rất hiểu mày, mày đâu phải là một con người như thế. Nếu cần tao sẽ giúp mày giải thích, thật ra tao với mày không có gì. Thu nhất định sẽ hiểu…”

Không hiểu tại sao nghe nó nói hắn lại thấy lòng đau hơn gấp bội. Nó có thật sự hiểu hắn? Về sở thích, về tính tình tất cả không ai bằng nó sao duy chỉ có con tim hắn là nó không bao giờ chịu hiểu. Nó không hiểu thật hay là cố tình né tránh. Hắn đã sợ hãi từ rất lâu nên đã cố giấu cảm xúc trong lòng mình biết bao năm nay, nhưng hôm nay, hắn không cho phép mình im lặng nữa.

“Mày thôi đi. Tao không có gì để giải thích với Thu vì thật ra tao không có cái quyền đó. Tao không hề yêu Thu mà thật sự rất yêu mày, yêu từ rất lâu, rất lâu. Lâu đến nỗi tao sợ phải mất đi cái tình bạn vốn có. Tao sợ tao sẽ mất đi sự quan tâm từ mày, không được viện cớ đi thăm mày, không còn cơ hội vô nhà rướt mày đi đón giao thừa… Mọi thứ đã trở thành những thói quen không thể nào thay đổi của tao, mày biết không?...”

Nó lặng người. Nó không biết phải nói thế nào. Hắn cũng im lặng, không khí càng lúc càng ảm đạm. Nó cảm thấy ngạt thở. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Tại sao bấy lâu nay nó lại không hề hay biết. Không! Không phải nó không biết mà thật ra là nó không muốn biết. Vì cũng như hắn, nó rất sợ nó sợ tình cảm nhỏ bé mong manh ấy rất ư là dễ vỡ nhưng tình bạn của nó và hắn sẽ không bao giờ thay đổi. Nhưng nó nào đâu biết chính sự lo lắng của nó lại làm cho hắn đau khổ như thế.

****

Ba tháng trước

“A lô! Dung ơi thứ 7 tuần này qua tao chơi, tao rủ mấy đứa bạn tao về nhà, có thằng Thanh nữa. Mày là đứa bạn thân nhất của tao nên không thể vắng mày được…”

“Để tao coi sao, không biết có qua mày được không nữa. Tao không có xe mà…”

“Trời, lo gì. Tới đó tao rướt, vậy nha. Không tính toán gì nữa hết. Bye mày”

Cái thằng quỷ, chưa nói xong là tắt máy, không cho người ta cơ hội từ chối nữa. Nó nghĩ thầm rồi bỗng thấy vui vui. Mỗi lần nói chuyện với hắn nó đều vui như thế. Nói rồi nó tiếp tục mở hoạt hình lên xem mà chẳng thèm nghĩ ngợi thêm đều gì.

Tối thứ 6

Nó đang mãi mê chuẩn bị quần áo để mai qua Cần Thơ chơi thì nghe chuông điện thoại reo inh ỏi. Chắc là Quốc, nó thầm nhủ rồi với tay lấy cái điện thoại. Không phải, là Minh. Minh cũng là bạn thân của Quốc, nó gặp Minh trong một lần Quốc chở nó đi hợp lớp cũ của Quốc. Rồi không hiểu sao dạo này Minh siêng nhắn tin và gọi điện cho nó quá.

“A lô, Dung nghe!”

“Dung ơi! Quốc có rủ Dung mai qua nó chơi không?”

“Ừ có! Nó cũng rủ Minh hả?”

“Ừ! Mai để Minh chở Dung đi nha!”

“Trời. Nghĩ sao vậy? Chạy 70km để xuống Dung rồi thêm khoảng 100km qua Cần Thơ à? Rãnh quá hén…”

“Có gì đâu, Minh đang rãnh mà… Đi nha Dung?”

“Thôi! Quốc hứa xuống rướt Dung rồi. Xin lỗi Minh nha!”

“Trời! Thằng đó xạo quá! Mai nó bận rướt Thu rồi, không rãnh rướt Dung đâu. Quyết định vậy đi nghen. Mai 8 giờ Minh xuống…”

Nói rồi Minh cúp máy, nó ngồi thơ thẫn. Nó không còn tâm trí nào làm tiếp công việc hiện tại. Tại sao Minh lại nói như vậy? Thu là ai? Chẳng lẽ người đó còn quan trọng hơn nó? Đó giờ Quốc chưa bao giờ thất hứa với nó. Tại sao lại…

Sáng thứ 7

“Chuẩn bị xong chưa mày? Giờ tao xuống rướt mày nha?”

“Không cần, Minh rướt tao rồi. Mày làm gì làm đi. Bibi”

Nói rồi nó cúp máy. Nó không chịu để hắn nói thêm tiếng nào, hắn gọi lại nó không nghe. Nó cũng không biết nó đang làm cái gì nữa. Nhìn cái cây xương rồng trên bàn, nó nhẹ nhàng cho vào hộp quà và gói lại. Nó thấy máu nó đang chảy. Từng cái gai xương rồng nhọn hoắt đâm vào tay nó túa máu, dù không nặng lắm nhưng nó thấy đau kinh khủng. Món quà sinh nhật mà nó dành tặng hắn, vất vả lắm mới mua được thứ mà hắn thích nhưng hôm nay nó lại thấy vô nghĩa quá. Mới hôm qua còn vui vậy mà bây giờ…

Nó lấy một mảnh giấy note, khẽ ghi lên dòng chữ “Khi nào xương rồng nở hoa, khi ấy tao có chồng” rồi xếp thành một con hạc bé xíu đặt lên trên cây xương rồng và dán nắp hộp lại. Nó cũng không hiểu vì sao nó lại làm thế, thật ngốc nghếch. Nó thấy tâm trạng mình trống rỗng.


Bây giờ đã là 10 giờ mà Minh vẫn chưa xuất hiện, nó gọi điện thoại cho Minh nhưng không thấy ai trả lời. Nó chán nản và không còn muốn đi nữa. Nghĩ lại mới thấy, Quốc chưa bao giờ bắt nó phải chờ đợi. Nó cảm thấy buồn, sao lúc nào nó cũng nghĩ tới hắn. Có người nói yêu nó, nó lại nghĩ người này không được như hắn nên thôi. Rồi bao nhiêu người như thế cứ bước qua cuộc đời nó, người ta cũng đâu chịu nổi cái cảnh chờ đợi trong vô vọng. Thế rồi thôi, nó chấp nhận cái cảnh sống và tôn thờ cái chủ nghĩa độc thân của nó. Nó cảm thấy vui vì ít ra cũng có nhiều người quan tâm nó…
Khi dạy con tự lập, một trong những khó khăn lớn nhất của bố mẹ là các con không hợp tác, không nghe lời hay phớt lờ sự “phân công” của bố mẹ để đòi làm việc mình thích, làm theo ý muốn của mình.

Trong tình huống đó, “câu thần chú” này sẽ giúp ích bố mẹ rất nhiều.

Đó chính là “câu thần chú”: “Mẹ biết là con thích/muốn…, nhưng….”.

Những “cơn gió chướng”, sự ẩm ương và phản kháng của con trẻ thì muôn hình vạn trạng, trong khi cha mẹ không phải lúc nào cũng biết giữ bình tĩnh để lắng nghe con, dễ dẫn đến tình trạng quát, la, nếu nặng hơn là mắng hoặc tét đít con. Ai cũng biết mắng con là không tốt, nhưng làm thế nào để không mắng mà con vẫn chịu nghe lời và hợp tác với bố mẹ, không chỉ trong những bài học, công việc bố mẹ “giao” cho con để dạy con tự lập.

Mình xin đưa ra một vài mẹo nhỏ giúp bố mẹ kìm nén cơn giận của bản thân, lái tình huống đi theo chiều hướng tốt hơn bằng những việc làm rất đơn giản thôi. “Lì và bướng” không phải là bản chất trời sinh của trẻ, mà chỉ do cách cha mẹ nuôi dạy mà thành như vậy thôi.


Dạy con biết lắng nghe, nghe lời là bước thành công đầu tiên khi bố mẹ muốn dạy con tự lập. (Ảnh minh họa)

1. Tiếp nhận “mong muốn” của con thông qua câu nói thể hiện sự đồng cảm: “Mẹ biết là con thích/ muốn…, nhưng…” trước khi muốn nhắc nhở (cảnh báo) con điều gì đó.
Khi quản lý nhân viên, đôi khi sự kiên nhẫn của bạn sẽ bị thử thách trước những nhân viên rắc rối và có thái độ làm việc kém tích cực. Tuy nhiên dù là một lãnh đạo thì không ai hoàn hảo cả, vì vậy có những điều mà bạn cần tránh nói với nhân viên của mình dù bạn đang thực sự giận giữ hay mất bình tĩnh.

Có những câu nói không những không giúp cổ động tinh thần cho nhân viên, mà còn gây thêm tâm trạng ức chế, khiến tình hình tồi tệ hơn và gây ảnh hưởng nhiều hơn đến hoạt động chung của công ty.

1. “Tôi là sếp, tôi bảo gì thì hãy làm như thế”: Chúng ta đều là người trưởng thành ở đây. Vì vậy nếu bạn thiết lập vị trí cao hơn với nhân viên, đồng thời có nghĩa là khoảng cách giữa bạn với nhân viên sẽ xa hơn, và bạn không thể mong đợi họ sẽ tôn trọng những yêu cầu của bạn.


2. “Cậu may mắn lắm mới được nhận công việc này”. Nếu bạn nói thế với nhân viên không khác nào chính bạn đang tự cho rằng mình may mắn lắm mới được làm “sếp”. Sẽ không ai làm việc tốt khi trong đầu họ luôn có cảm giác mình mắc nợ lãnh đạo của mình, hoặc cảm thấy mình không xứng đáng với vị trí hiện tại.
Họ sẽ chẳng bao giờ nói "Chúng ta không làm được đâu", "Tôi không biết nó là cái gì cả" hay "Tôi chẳng biết làm thế nào".

Nếu bạn muốn thành công trong sự nghiệp, hoặc gây dựng được công ty như các nhà khởi nghiệp, hãy bắt đầu bằng các thói quen nói chuyện và suy nghĩ như họ. Theo Entrepreneur, dưới đây là những câu nói bạn sẽ chẳng bao giờ nghe thấy từ miệng của những người thành công.


Steve Jobs và Bill Gates là những doanh nhân thành công điển hình. Ảnh: LinkedIn

"Chúng ta không làm được cái đó đâu"

Một yếu tố làm nên thành công cho các cá nhân và doanh nghiệp chính là khả năng giải quyết vấn đề của khách hàng. Nếu nhận thấy một nhu cầu nào đó nảy sinh liên tục, họ sẽ bắt tay vào việc tìm ra cách đáp ứng nhanh nhất có thể.
Những chân lý giản dị của Khổng Tử đi vào lòng người tự nhiên nhất như đó chính là tiếng gọi từ bên trong tâm tưởng mỗi chúng ta. Dù thời gian trôi qua và thế giới có đổi thay thế nào đi nữa thì những giá trị tinh túy nhất của Khổng Tử luôn mãi sống với thời gian…


Thế Đạo

Dù đối với bạn bè hay gia đình, chúng ta đều phải biết các giới hạn của chúng ta nằm ở đâu. Trung dung (một trong những đạo của Khổng Tử) là tốt nhất. Trong cuộc sống, chúng ta thường gặp các tình huống gây bối rối.
Một người bạn của tôi nói rằng tôi là một người cố chấp bảo thủ bởi tôi đặt trọng tâm cuộc sống của mình vào văn hóa cổ truyền Trung Quốc. Tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng nó không có nghĩa là tôi không thể hiểu và thưởng thức các nền văn hóa khác. Mỗi một nền văn hóa có điểm tốt và giá trị riêng của mình. Nhưng sự sùng bái của tôi đối với văn hóa Trung Quốc thật sự là do nội hàm bác đại tinh thâm và hàm nghĩa sâu sắc phong phú của nó. Nói theo truyền thống, văn hóa Trung Quốc nhấn mạnh vào nội hàm mà không coi trọng bề ngoài. Cổ nhân và hiền triết trong quá khứ khi lý giải sự việc đều đạt đến trình độ hiểu biết triệt để và thấu đáo. Họ thật sự có thể nắm chắc căn bản của sự vật.


Xuyên suốt lịch sử văn hóa truyền thống Trung Quốc chính là một chữ “Đạo”. Toàn bộ các tầng diện văn hóa đều được phát triển, diễn dịch xung quanh chữ “Đạo” này. Trên là trị quốc an dân, dưới là cưới hỏi, ma chay, phong tục tập quán, đều thể hiện sự tôn trọng của con người đối với “Đạo”. Ví dụ, có câu nói “Phụ đạo nhân gia” (Đạo của người phụ nữ là vun vén cho gia đình), tuy chỉ là một cách nói, nhưng rõ ràng thể hiện tư tưởng “Đạo” – làm nữ nhân cũng có nữ nhân “Đạo”. Tại cốt lõi của văn hóa Trung Quốc, Khổng giáo, Phật giáo và Đạo giáo đều biểu thị khái niệm về “Đạo”. Đạo Đức Kinh của Lão Tử, một tuyệt tác văn thư đã bàn đi bàn lại về khái niệm “Đạo”. Khổng Tử cũng như vậy, tỏ rõ minh bạch ý chí và phẩm hạnh của mình: “Chí vu Đạo, cư vu đức, y vu nhân, du vu nghệ.” (Chí ta ở trong Đạo, lấy đức làm gốc, dựa vào lòng nhân, làm theo khả năng). Hiển nhiên, Đạo là cốt lõi của sự tu dưỡng trong Khổng giáo. Pháp trong Phật giáo cũng tương tự như Đạo. Thêm vào đó, những cao tăng gọi đó là “đắc Đạo” hay “các cao tăng đắc Đạo”. Người xưa tin rằng Đạo khống chế sinh hóa vận hành của hết thảy vạn vật. Vì vậy, con người muốn làm được việc, nhất định phải tuân theo Đạo Trời.
IV. Nơi nào cũng có thể giáo hóa

Dưới thời vua Thuấn, nông dân ở vùng Lịch Sơn thường hay xâm chiếm đất của nhau. Sau khi vua Thuấn đi làm nông ở Lịch Sơn trong một năm, việc chiếm đất đã ngừng lại và không còn xảy ra nữa. Ngư dân trên sông Hoàng Hà thường tranh đoạt vị trí cao hơn, thuận lợi hơn trên con sông. Sau khi vua Thuấn đánh cá trên sông Hoàng Hà một năm, những ngư dân đó đã học được cách kính trọng người cao tuổi. Cư dân nghề gốm ở Đông Di thường làm ra sản phẩm kém chất lượng. Khi vua Thuấn tới đó chế tác gốm một năm, gốm của họ làm ra đã trở nên bền chắc và chất lượng cao.



Khổng Tử đã ca ngợi hành động của vua Thuấn và nói: “Làm nông, đánh cá, chế tác gốm, đều là những việc mà vua Thuấn quản, thế nhưng, ông đi đến đâu cũng đều làm được việc đồng dạng, chính là cứu những nghề này. Thuấn là người thành tín nhân đức, tự nguyện đến nơi gian khổ cày ruộng mà nuôi sống bản thân, do đó bách tính đều nguyện ý noi theo. Do đó mới nói rằng, giáo hóa đạo đức của bậc thánh nhân.“
Bài viết của Tĩnh Viễn
[MINH HUỆ 22-05-2014] Khổng Tử đã dành trọn cuộc đời để truyền thừa và hoằng dương văn hóa truyền thống Trung Hoa bằng cách khiến cho văn hóa và giáo dục trở thành một bộ phận quan trọng trong cuộc sống. Ông giáo dục con người, dạy họ đạo lý cụ thể làm người, chú trọng đạo đức khi xử lý vấn đề hiện tại và giải quyết những rắc rối trong cuộc sống. Sau đây là một vài câu chuyện từ “Luận ngữ” và “Khổng Tử gia ngữ” của ông.


I. Tâm niệm bậc Thánh giả

Một ngày Khổng Tử đi dạo đến núi Nông ở phía Bắc cùng với ba học trò là Tử Lộ, Tử Cống và Nhan Hồi. Khi lên đến đỉnh núi, Khổng Tử nhìn vào xa xăm, bùi ngùi cảm thán mà nói rằng: “Lên cao mà nhìn xa, tại sao các con không thử nói cho ta biết chí hướng của mình? Ta từ đó mà có thể lựa chọn được.”
Đức Khổng Tử nói: “Có lần tôi không ăn trong một ngày và không ngủ suốt một đêm để suy nghĩ. Nhưng tôi không được lợi lộc gì. Nó không tốt như là học”.

Đức Khổng Tử còn nói: “Nếu một người chỉ học và không suy nghĩ, người đó sẽ bị mù mờ. Và nếu một người chỉ suy nghĩ mà không học, người đó sẽ hoài nghi”.


Dưới đây là một vài câu chuyện lịch sử về Lý Cửu Uyên đặt những câu hỏi về vũ trụ. Lý Cửu Uyên (1139-1192) là một triết gia và giáo dục đời nhà Tống. Trí thông minh của ông rất khác với những người thường. Khi ông ta mới 3, 4 tuổi, ông đã hỏi cha của ông: “Có phải Trời và Đất có biên giới không?” Cha của ông chỉ cười và không trả lời. Lý Cửu Uyên suy nghĩ mãi về câu hỏi và suy nghĩ nhiều đến nỗi ông ta quên ăn uống và ngủ. Sau này, khi đi học, ông ta rất khác với người thường.

Một ngày, ông ta đọc một quyển sách nói về vũ trụ: “Trời là đủ mọi phương hướng và Đất là tồn tại muôn đời”. Ông ta chợt hiểu và nói: “Tất cả vạn sự trên vũ trụ là bổn phận của chúng ta và bổn phận của chúng ta là vạn sự trong vũ trụ”. Chúng ta có thể thấy rằng Lý Cửu Uyên xem rằng tất cả mọi sự trong vũ trụ là bổn phận của chúng ta. Nhưng có rất nhiều người không dùng hết khả năng để làm tròn bổn phận của họ.

Một số người có tài trí rất cao nhưng chỉ khoe khoang và nghĩ rằng người khác không bằng họ. Thật ra, tài trí của những người này rất nông cạn và hạn hẹp. Họ không có những suy nghĩ to tát và mở mang như Lý Cửu Uyên.


( Theo Chanhkien )
(theo bocau)
Cần suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Hãy thận trọng xem xét những khả năng có thể xảy ra. Đừng mù quáng tin vào lời người khác.

Con cáo ranh mãnh

Ngày xửa ngày xưa, có một con cáo thông minh sống trong rừng. Một đêm nọ, cáo ta lang thang trong khu rừng tối tăm tìm thức ăn vì quá đói. Đột nhiên, chân nó vấp phải đá. Cơ thể con sói bị mất thăng bằng, nó ngã nhào xuống giếng.

Con sói rất cố gắng để thoát ra nhưng không được. Không còn cách nào khác, nó đành chờ tới sáng hôm sau.

Sáng hôm sau, có một chú dê đi qua. Chú hé đầu vào trong giếng và nhìn thấy con cáo. Dê hỏi: “Cáo ơi, bạn đang làm gì dưới đó vậy?”

Cáo ranh mãnh trả lời” “Dưới giếng mát lắm bạn ạ. Nước ở đây lại còn có vị tuyệt ngon nữa chứ, hơn tất cả các loại nước mà tôi từng uống luôn. Hãy xuống đây và tận hưởng nào bạn dê yêu quý.”
Chú dê ngây thơ

Không suy nghĩ gì, chú dê nhảy ào xuống giếng để thỏa mãn cơn khát của mình. Xong xuôi, chú tính tìm đường ra khỏi giếng. Nhưng cũng giống như con cáo, chú dê không thể nào thoát nổi. Chú nhìn con cáo, mong chờ sự giúp đỡ.


Hãy suy nghĩ kỹ càng trước khi hành động.

Thế rồi, con cáo nói: “Tôi có ý này. Bạn hãy đứng bằng chân sau, còn tôi sẽ trèo lên lưng bạn và thoát khỏi giếng. Sau đó tôi cũng sẽ giúp bạn ra ngoài.”

Chú dê ngây thơ làm đúng theo lời cáo nói. Chú để cáo trèo lên lưng và giúp cáo ra khỏi giếng.

Sau khi thoát nạn, cáo ta hả hê nhìn xuống giếng và nói: “Nếu đủ thông minh, bạn sẽ không vội vàng xuống khi chưa có biết cách thoát ra, và bạn cũng sẽ không nghe lời tôi dễ dàng đến thế.”

Nói rồi, cáo ta ngoáy đuôi đi mất.

Và đó chính là lý do mà người ta vẫn thường nói: Cần suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Hãy xem xét cẩn thận những khả năng có thể xảy ra. Đừng mù quáng tin vào lời người khác.

Lam Lan (theo Preestineart)
Chết là sự thật và là nỗi sợ hãi ghê gớm nhất đối với con người. Trong tình huống có người đang hấp hối, nên ở bên cạnh người ấy, cầm tay họ nói lời an ủi, hoặc nhìn vào mắt họ với niềm cảm thông.

Đâu là cách tốt nhất để giúp đỡ người đang hấp hối và người vừa qua đời?

Đức Đạt Lai Lạt Ma

Khi gặp người đang hấp hối tuyệt đối tránh quấy rầy họ. Đặc biệt, không làm cho họ nổi giận hoặc khóc lóc để họ sinh tâm quyến luyến. Ngược lại, phải nhắc nhở để họ hành trì, tu tập vào giờ phút cuối, ví dụ quán tưởng hình ảnh của chư Phật, các vị thầy đức hạnh, Chúa Jesus hay ai đó tùy theo tín ngưỡng của họ. Nếu người ấy không theo một tôn giáo nào, nên giúp đỡ cho họ chết trong thanh thản và yên bình.

Khi người ấy trở nên hôn mê và sắp ra đi, nếu là hành giả, hãy nhắc nhở pháp môn mà họ thực hành hàng ngày, rồi tụng vài bài cầu nguyện. Nếu thân nhân muốn tốt cho người đang hấp hối thì tự tụng niệm hoặc cung thỉnh chư tăng về nhà để cầu nguyện cho họ.

Trường hợp không có chư Tăng tiếp dẫn, người thân trong gia đình có thể tụng thần chú Om mani padme hum, hoặc những thần chú khác mà họ biết, để tiếp dẫn cho người chết. Sau tang lễ, gia đình tiếp tục thọ trì, tụng niệm đến ngày thứ 49 cho hương linh dễ dàng tìm lối tái sinh vào cõi lành.

Công việc mai táng thi hài còn tùy nghi theo mỗi nền văn hóa hay tập tục của người chết, điều này không mấy quan trọng, bởi vì một khi thần thức đã thoát thân thì xác chết ấy cũng giống như một đống đất.

Garje Khamtul Rinpoche

Đối với người hấp hối và người vừa chết, cách tốt nhất mà bạn muốn giúp đỡ là phát khởi lòng bi mẫn của chính bạn đến với người sắp lâm chung. Lòng thương yêu và bi mẫn của bạn rất có lợi ích cho người hấp hối, vì nó phát khởi từ lòng bạn nên bạn dễ dàng tỏ bày cho người ấy lòng bi mẫn vô điều kiện mà người sắp chết rất cần. Lòng bi mẫn thật sự của bạn sẽ tạo ra một bầu không khí yên bình cho người hấp hối nghĩ đến chiều hướng tâm linh cao cả và con đường tu tập của họ trong tương lai.

Một điều quan trọng khác là bạn đừng xa lánh và bỏ người đang hấp hối một mình. Chết là sự thật và là một nỗi sợ hãi ghê gớm nhất đối với con người. Do đó, bạn nên ở bên cạnh họ, hoặc cầm tay họ nói lời an ủi, hoặc nhìn vào mắt họ với niềm cảm thông. Thân thể cũng có ngôn ngữ yêu thương của nó, hãy sử dụng nó đừng sợ hãi vì e rằng họ hôi hám, dơ bẩn hoặc sợ họ bắt mình theo, nếu bạn thể hiện được những cử chỉ trìu mến như thế, thì bạn sẽ đem lại cho người sắp lâm chung niềm an lạc lớn nhất ở cuối cuộc đời họ.


Đừng xa lánh và bỏ người đang hấp hối một mình. Hãy ở bên họ với lòng cảm thông.

Khi bạn chắc chắn người ấy đã chết, bạn vẫn duy trì lòng bi mẫn vô bờ của bạn và cùng với mọi người ở bên cạnh tử sàng mà tụng lớn danh hiệu chư Phật như Phật Thích Ca Mâu Ni, Phật A Di Đà hoặc danh hiệu 35 vị Phật v.v... Nếu bạn niệm Phật với lòng bi mẫn vô biên của bạn sẽ giúp cho người lâm chung một bước đường tái sinh.
Những dòng tâm sự gửi tới người bố bị "ma rượu" ám của tôi.

***

Bố còn nhớ cái tết năm ngoái, lẽ ra gia đình mình đã có được cái tết vui vẻ, ấm cúng nếu như "ma rượu" không mê muội tâm trí người...


12h đêm, căn nhà nhỏ đơn sơ với 4 bức tường và mái che bằng tôn với nhiều lổ thông gió, cùng sự có mặt của chín trái tim đang chìm trong tĩnh lặng để chờ đón giao thừa. Trời bắt đầu se lạnh, nnhững đứa em nhỏ còn thơ đang chìm trong giấc ngủ mà trán lạnh toát bởi hơi sương bám vào, người chúng run run. Còn chị và mẹ thì đang sưởi lửa trong căn bếp nhỏ để đón chào năm mới...

Còn con chuẩn bị đi với những đứa bạn ngoài bờ hồ Đạ Hoai để ngắm pháo bông...

Bố uống say về, trên tay cầm chai rượu còn nửa lít, bàn chân nhanh nhẹn thường ngày giờ đã trở thành một bàn chân hình chữ bát, bước đi không vững lơ lửng như kẻ say tàu xe.Tiếng bước chân càng lúc càng lại gần nghe thật nặng nề...